Đang lọc theo thẻ: văn chương

Văn chương đựng không đầy lá mít

Võ thì đá không bể nổi mảnh sành

Nghe vua treo bảng cũng xòng xành ra thi

Bảng đề không biết chữ chi

Mài nghiên, mút bút có khi hết ngày

Đoạn ca dao trên là lời than thở về sự bất công trong thi cử thời phong kiến. Nó phản ánh thực trạng nền giáo dục và cách tuyển chọn nhân tài có nhiều lỗ hổng,...

Chúng anh xưa cũng kiếp học trò,

Bây giờ dốt nát, anh mới nằm co xó rừng

Văn không hay, chẳng đỗ thì đừng,

Gió mưa mà khỏi chết, nửa mừng anh lại nửa thương.

Cái nghiệp bút nghiên cay đắng đủ trăm đường,

Bảng vàng mũ bạc thôi anh nhường mặc ai.

Muốn lên bà khó lắm em ơi!

Đoạn ca dao trên thể hiện tâm trạng của người thi trượt, đầy chua xót, cay đắng khi đối diện với thực tế cuộc sống. Nó phản ánh một phần hiện thực xã hội và nỗi...