Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam phong kiến, nơi chế độ phụ quyền và quan niệm "cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy" còn nặng nề. Đặc biệt, trong đời sống nông nghiệp lúa nước, hôn nhân thường được coi là sự sắp đặt của hai bên gia đình, nhằm củng cố quan hệ, tài sản hoặc đơn giản là để duy trì nòi giống. Người con gái đến tuổi cập kê, việc lấy chồng là chuyện đại sự, thường do cha mẹ quyết định. Tiếng gọi bên sông có thể là lời gọi của mẹ, gọi con gái đang ngoài đồng về để báo tin vui hoặc tin buồn về việc hôn sự. "Có chồng phải theo" là lời nhắc nhở, là sự chấp nhận quy luật xã hội. Nó cũng có thể là tiếng thở dài của người mẹ, hiểu được nỗi lòng con nhưng vẫn phải tuân theo "đạo làm con", "đạo làm vợ". Bối cảnh sông nước cũng là hình ảnh quen thuộc trong đời sống người Việt, nơi con gái thường ra sông giặt giũ, gánh nước, và cũng là nơi có thể gặp gỡ, trao gửi tâm sự.