Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này bắt nguồn từ đời sống nông nghiệp lúa nước của người Việt xưa, nơi cây cải và cây dưa là những loại rau củ quen thuộc trong bữa ăn hàng ngày. "Cải tôi ngồng" là hiện tượng cây cải bị già đi, ra hoa sớm, không còn ngon để ăn. "Dưa tôi khú" chỉ tình trạng cây dưa bị héo úa, quả non bị già đi, mất đi vị tươi ngon. Những thất bát trong nông nghiệp này thường ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống, kinh tế gia đình, và trong một số trường hợp, có thể trở thành cớ để người chồng chê bai, trách móc người vợ, nhất là trong bối cảnh xã hội phong kiến trọng nam khinh nữ. Lời than thở này phản ánh nỗi khổ của người phụ nữ nông thôn, vừa phải gánh vác việc nhà, việc đồng áng, vừa chịu sự áp đặt, khinh rẻ từ người chồng, người cha. Tuy nhiên, câu cuối "Dưa khú nấu với cá trê ngọt lừ" lại thể hiện sự khéo léo, đảm đang của người phụ nữ, biến những thứ tưởng chừng bỏ đi thành món ăn ngon, thể hiện ý chí tự khẳng định mình, không cam chịu số phận hẩm hiu.