Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này bắt nguồn từ cuộc sống lao động, sinh hoạt của người nông dân Việt Nam xưa, đặc biệt là trong những giai đoạn khó khăn về kinh tế. Khi cuộc sống còn nghèo đói, cái đói, cái nghèo bủa vây, người vợ thường phải gánh vác nhiều gánh nặng, vừa làm lụng vừa chăm lo gia đình. Trong những hoàn cảnh éo le, có thể xảy ra những mâu thuẫn, xung đột. Tuy nhiên, câu ca dao này lại đề cao vai trò của tình nghĩa, sự đồng cam cộng khổ đã gắn kết hai vợ chồng. Nó phản ánh một nét văn hóa truyền thống của người Việt: coi trọng sự chung thủy, tình cảm gắn bó bền chặt, đặc biệt là khi cùng nhau vượt qua hoạn nạn. Câu ca dao là lời tự vấn của người chồng, thể hiện sự ăn năn, hối hận khi có hành động làm tổn thương vợ, bởi anh ta nhớ về những ngày tháng hai người cùng nhau "rách lành có nhau", tức là cùng nhau chia sẻ những khó khăn, thiếu thốn nhất.