Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là khu vực nông thôn, nơi mà tầng lớp lao động, tá điền, người làm thuê chiếm số đông. Cuộc sống của họ vô cùng cơ cực, bấp bênh, phụ thuộc hoàn toàn vào sự ban ơn của địa chủ, quan lại. "Ở đợ" là một hình thức làm thuê phổ biến, người làm công phải phục dịch chủ nhà trong một thời gian dài (thường là vài năm) để đổi lấy tiền công hoặc để trả nợ. Tiền công ít ỏi không đủ trang trải cho cuộc sống, chứ chưa nói đến việc dư dả để "ăn miếng kẹo" - một thứ quà vặt tưởng chừng đơn giản nhưng lại là xa xỉ với họ. Việc "thân nghèo" không chỉ ám chỉ sự thiếu thốn vật chất mà còn là sự thiếu hụt về các điều kiện khác như học hành, địa vị xã hội, khiến người nghèo càng thêm tự ti, mặc cảm. Trong tình yêu đôi lứa, sự nghèo khó trở thành rào cản lớn, khiến họ không dám mơ tới một mối quan hệ nghiêm túc, sợ làm khổ đối phương hoặc sợ bị khinh rẻ. Lời ca dao là tiếng lòng của những người nghèo trong xã hội cũ, phản ánh thực tế đau lòng về tình yêu và hôn nhân bị chi phối bởi vật chất.