Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh văn hóa Việt Nam luôn đề cao đạo hiếu. Xã hội phong kiến xưa, đặc biệt là ở các làng quê nông nghiệp, coi trọng gia đình và sự kế thừa. Con cái là niềm hy vọng, là tương lai của gia đình, dòng họ. Tuy nhiên, cuộc sống mưu sinh vất vả, nhiều người con phải đi làm ăn xa, xa quê hương, xa cha mẹ. Nỗi nhớ quê, nhớ cha mẹ luôn thường trực, nhưng vì điều kiện chưa cho phép nên họ chưa thể về thăm. Câu ca dao này có thể bắt nguồn từ tâm trạng của những người con xa xứ, khi nhìn bóng hoàng hôn, họ nhớ về cha mẹ già nơi quê nhà, và tự dặn lòng mình phải sớm trở về để phụng dưỡng. Nó cũng phản ánh tập quán sinh hoạt của người Việt xưa, khi cuộc sống gắn liền với thiên nhiên, thời gian được đo đếm bằng sự vận động của mặt trời, của ngày và đêm. "Bóng xế rủ mành" là một hình ảnh quen thuộc, gợi lên sự kết thúc một ngày, báo hiệu tuổi già sắp đến.