Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này bắt nguồn từ thực tiễn đời sống nông nghiệp lúa nước của người Việt Nam xưa, đặc biệt là ở các làng quê đồng bằng Bắc Bộ. "Giã hồi" là một từ ngữ chỉ buổi sáng sớm tinh mơ, khi sương còn đọng trên lá và không khí còn mát mẻ. "Gió nồm" là luồng gió ấm thổi từ hướng Nam vào mùa xuân, mang theo hơi ẩm và thường báo hiệu một ngày nóng bức sắp đến. Công việc "gánh phân đổ ruộng" là một hoạt động thiết yếu trong canh tác lúa nước truyền thống. Phân chuồng, phân bắc là nguồn dinh dưỡng quan trọng để làm đất màu mỡ, nuôi cây lúa phát triển. Tuy nhiên, đây là một công việc vô cùng nặng nhọc, vất vả, đòi hỏi sức lực và sự chịu đựng. Mùi phân bốc lên theo gió không chỉ gây khó chịu mà còn phản ánh sự nghèo khó, thiếu thốn. Câu ca dao ra đời trong bối cảnh xã hội phong kiến, khi đa số nông dân sống trong cảnh bần hàn, phụ thuộc vào đất đai và thời tiết. Họ phải đổ mồ hôi, công sức để làm ra hạt lúa, nuôi sống bản thân và gia đình. Hình ảnh "gió nồm bay lên" có thể vừa là tả thực về thời tiết, vừa mang ngụ ý về sự luẩn quẩn, bế tắc, không lối thoát của kiếp người nông dân, cứ lặp đi lặp lại một vòng đời lao động khổ sai.