Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao "Anh về tìm vợ con anh, Lá rụng về cội bỏ nhành bơ vơ" mang đậm tính chất của ca dao Việt Nam, thường được hình thành trong đời sống lao động và sinh hoạt của người dân. Bối cảnh phổ biến nhất để câu ca dao này ra đời có lẽ là khi người chồng, người cha đi xa làm ăn, chiến tranh hoặc vì một lý do nào đó phải rời quê hương. Họ đi xa, để lại người vợ, đàn con ở nhà. Trong những đêm khuya thanh vắng, người mẹ hay người vợ thường hát ru con, hoặc tự sự với lòng mình, thể hiện nỗi nhớ chồng, nhớ con và mong ước chồng sớm trở về. "Lá rụng về cội" là hình ảnh quen thuộc trong đời sống nông nghiệp, nhắc nhở về quy luật tự nhiên, về sự gắn bó không thể tách rời của vạn vật. Nó gợi lên sự xót xa cho "nhành bơ vơ" – cành lá trơ trọi khi không còn lá. Sự đối lập giữa cội cây và nhành lá đã làm nổi bật lên tình cảm thiêng liêng, bền chặt của gia đình, của cội nguồn. Do đó, câu ca dao này không chỉ là lời tâm tình mà còn là lời răn dạy, nhắn nhủ về đạo lý "uống nước nhớ nguồn", "trọng tình nghĩa", luôn hướng về gia đình, quê hương.