Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là ở các vùng nông nghiệp, nơi con người gắn bó mật thiết với thiên nhiên và chịu ảnh hưởng lớn từ các hiện tượng thời tiết. "Cậu Trời" là một cách nhân hóa các thế lực tự nhiên, đặc biệt là sấm sét, một hiện tượng vừa đáng sợ vừa có sức mạnh hủy diệt, có thể gây ra tai họa bất ngờ như làm sập nhà, cháy nhà, thậm chí cướp đi sinh mạng con người. Người xưa, với kiến thức còn hạn chế về khoa học, thường quy những hiện tượng khó lý giải này cho sự can thiệp của thần linh hoặc số phận. Việc "bị cậu Trời bắt đi" là cách diễn đạt hình tượng về một tai nạn thảm khốc, một sự mất mát đột ngột, hoặc một biến cố cuộc đời khiến con người "tan nhà nát cửa", phải phiêu dạt hoặc mất đi. Câu ca dao này còn phản ánh quan niệm dân gian về "phúc" và "họa", coi những tai ương là do "vô phúc" mà gặp phải, thể hiện sự cam chịu, phó mặc cho số phận.