Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này có nguồn gốc sâu xa từ đời sống xã hội Việt Nam phong kiến, thời kỳ mà quan hệ làng xóm, họ hàng tuy thân thiết nhưng cũng tiềm ẩn nhiều mưu toan, đố kỵ. Trong bối cảnh kinh tế nông nghiệp lạc hậu, nghèo đói là gánh nặng chung của nhiều gia đình, cá nhân. Khi một người lâm vào cảnh khốn cùng, họ dễ trở thành đối tượng bị người khác chèn ép, lợi dụng. "Đầu đèo" là nơi hiểm trở, dễ bị phục kích, không an toàn, tượng trưng cho hoàn cảnh nguy nan, bị phơi bày điểm yếu. Hành động "phỉnh" (lừa gạt) và "bày mưu" cho thấy sự cố tình hãm hại của kẻ xấu, mà ở đây là "bạn". Từ "vong" (chết, mất mát) cho thấy sự nguy hiểm đến tính mạng hoặc tài sản. Câu ca dao phản ánh nỗi cay đắng của người dân lao động nghèo khi bị chính những người quen biết, lẽ ra phải tương trợ, lại quay lưng hoặc hãm hại vì lòng đố kỵ, tư lợi hoặc hoàn cảnh cá nhân.