Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này có nguồn gốc sâu xa từ kinh nghiệm canh tác lúa nước truyền thống của người Việt, đặc biệt là ở các vùng thường xuyên phải đối mặt với hạn hán như vùng đồng bằng sông Hồng hoặc các tỉnh Bắc Trung Bộ. "Đại Huệ" và "Rú Đụn" là những địa danh có thật, có thể là tên các thôn, xã hoặc vùng đất nổi tiếng với tập quán canh tác hoặc địa hình đặc trưng. Theo các nhà nghiên cứu văn hóa dân gian, việc "mang tơi" là một hình ảnh ẩn dụ cho việc che chắn. Trong bối cảnh nông nghiệp xưa, lá tơi (loại lá cây có khả năng chống thấm nước tốt) thường được người dân sử dụng để làm mũ, nón tạm thời hoặc để che đậy nông sản khi có mưa bất chợt. Việc ví von "Đại Huệ mang tơi" là hành động con người chủ động chuẩn bị đối phó với mưa bằng vật liệu tự nhiên. Tương tự, "Rú Đụn đội nón" cũng là hình ảnh nhân hóa, gợi lên việc địa hình, ngọn núi ở Rú Đụn được che phủ như người đội nón. Sự kết hợp của hai hình ảnh này, vốn chỉ diễn ra khi có mưa hoặc là hành động chuẩn bị cho mưa, lại trở thành điều kiện để mưa rơi, tạo nên một nghịch lý "có một không hai". Nghịch lý này phản ánh nỗi khát khao mưa của người nông dân đến mức phi lý, họ mong chờ đến những điều không tưởng để cầu mong trời đất thương xót, ban cho mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu. Câu ca dao có thể ra đời trong những năm mất mùa vì hạn hán, khi cuộc sống của người dân trở nên cực kỳ khó khăn, và họ chỉ còn biết trông chờ vào những điều kỳ diệu.