Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này phản ánh sâu sắc thân phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến Việt Nam, đặc biệt là trong các cuộc hôn nhân sắp đặt hoặc khi người phụ nữ phải gánh vác nhiều trách nhiệm trong gia đình chồng. Trong quan niệm xưa, người phụ nữ khi lấy chồng thường phải "th służ" nhà chồng, từ công việc nội trợ, đồng áng đến sinh con đẻ cái. Đôi khi, vì hoàn cảnh gia đình chồng khó khăn, hoặc do người chồng không đủ năng lực, gánh nặng kinh tế và trách nhiệm dường như dồn hết lên vai người phụ nữ. "Bảy với ba tính ra một chục" và "tam tứ lục tính lại cửu chương" là cách nói ví von về sự tính toán, cân nhắc thiệt hơn trong cuộc sống, trong hôn nhân. Nó cho thấy sự khôn ngoan, mưu trí của người phụ nữ xưa khi phải đối mặt với những hoàn cảnh éo le. Lời cầu xin "Liệu bề thương được thì thương, Đừng trao gánh nặng giữa đường cho em" là lời khẩn cầu chân thành, tha thiết, mong nhận được sự cảm thông, chia sẻ từ người bạn đời. "Giữa đường" ở đây không chỉ là con đường đi, mà còn là con đường đời, con đường hôn nhân. Họ mong muốn có được sự yêu thương, hỗ trợ để cùng nhau vượt qua khó khăn, chứ không muốn bị đặt vào tình thế quá tải, cô độc.