Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này bắt nguồn từ kinh nghiệm thực tiễn của ông cha ta trong lao động sản xuất và sinh hoạt trên sông nước, một phần không thể thiếu trong đời sống văn hóa Việt Nam. Xưa kia, sông ngòi, kênh rạch là những tuyến giao thông huyết mạch. Việc đi lại bằng thuyền bè diễn ra vô cùng phổ biến, đặc biệt ở các vùng nông thôn, châu thổ sông Hồng, sông Cửu Long. Người đi thuyền không chỉ đơn thuần là di chuyển hàng hóa, con người mà còn phải đối mặt với bao hiểm nguy. Họ phải học cách đọc dòng chảy, nhận biết các loại bến đỗ. Một bến đỗ 'hiền' là nơi có luồng nước êm, ít xoáy, có thể neo đậu an toàn, tránh bão tố, có nguồn nước ngọt, hoặc có dân cư thân thiện để nghỉ ngơi, trao đổi hàng hóa. Ngược lại, một bến 'dữ' thường là nơi có dòng nước xiết, xoáy nước nguy hiểm, bãi lầy, đá ngầm, hoặc là nơi sinh sống của những kẻ gian tà, cướp bóc. Chính vì vậy, người đi thuyền phải có con mắt tinh tường để phân biệt, quyết định 'đậu' hay 'lui'. Kinh nghiệm này dần được đúc kết thành lời ca, bài vè, truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, trở thành bài học về sự khôn ngoan, thận trọng trong cuộc sống.