Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội phong kiến Việt Nam, nơi mà vai trò và thân phận của người phụ nữ còn rất hạn chế. Chế độ hôn nhân gia trưởng, lễ giáo hà khắc đã tạo ra nhiều bi kịch trong tình yêu và hôn nhân. Đặc biệt, trong các cuộc chiến tranh, ly tán, hoặc trong các gia đình có nhiều đời vợ, người phụ nữ thường phải đối mặt với cảnh chồng chung, vợ chia. Hình ảnh "đeo nhẫn" (vốn là vật trang sức gắn với phụ nữ) và "xỏ hài" (vật dụng đi lại của đàn ông, thường được vợ chuẩn bị) trở thành biểu tượng cho sự gắn bó. Việc không biết "chồng ai, vợ ai" thể hiện sự mất mát, không chắc chắn về mối quan hệ. Nó có thể xuất phát từ hoàn cảnh người phụ nữ bị ép gả, hoặc bị chồng bỏ rơi, hoặc phải sống trong cảnh chung chồng, không rõ đâu là gia đình thực sự của mình, ai là người chồng danh chính ngôn thuận. Tập quán xưa kia, việc phân biệt rõ ràng vai vế trong gia đình, việc nhận diện vợ chồng qua lễ vật, trang sức là rất quan trọng. Câu ca dao phản ánh nỗi đau mất mát, sự bơ vơ, không nơi nương tựa của người phụ nữ khi không có được một cuộc hôn nhân trọn vẹn, không được công nhận về vai vế.