Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này có nguồn gốc sâu xa từ đời sống hôn nhân và xã hội Việt Nam thời phong kiến, đặc biệt là ở các tầng lớp lao động. Trong xã hội cũ, hôn nhân thường do cha mẹ sắp đặt, không dựa trên tình yêu mà dựa trên lợi ích gia đình, địa vị xã hội hay tài sản. Người phụ nữ, với thân phận "tam tòng tứ đức", thường phải chấp nhận số phận do gia đình quyết định. Nếu họ bị gả vào một gia đình mà họ không mong muốn, hoặc bị ép vào những hoàn cảnh khó khăn, oan trái, họ chỉ có thể than thân trách phận. Việc "bởi vì con heo nên phải đèo khúc chuối" hay "bởi vì con muỗi nên phải thả màn loan" là những hình ảnh ẩn dụ cho những lý do hết sức nhỏ nhặt, thậm chí vô lý, lại dẫn đến những hậu quả nặng nề, những sự hy sinh lớn lao, đặc biệt là sự khổ đau và oan khuất của người phụ nữ khi bị ép gả. "Phụ mẫu nhà đay nghiến, thế gian chê cười" diễn tả nỗi đau bị gia đình nhà chồng khinh miệt, bạo hành và sự tủi hổ khi bị cả xã hội xa lánh, chê bai.