Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam phong kiến, nơi chế độ phụ hệ và tư tưởng 'trưởng nam hữu phụng' ăn sâu vào tiềm thức mỗi người. Trong một gia đình, người con trai trưởng thường được coi là người kế thừa gia sản, hương hỏa, gánh vác trách nhiệm thờ cúng tổ tiên và đại diện cho dòng họ. Do đó, cha mẹ thường dành nhiều sự quan tâm, kỳ vọng và cả sự ưu ái đặc biệt cho người con này. Ngược lại, những người con sau, đặc biệt là con gái, thường phải chấp nhận thiệt thòi. Lời ru này là tiếng lòng của những người mẹ, người vợ trong gia đình, họ vừa phải tuân theo quy tắc xã hội, vừa cảm nhận được nỗi bất công, sự thiệt thòi của những người con khác, đặc biệt là những người con út hoặc con gái. Nó thể hiện sự giằng xé nội tâm, vừa yêu thương tất cả, vừa bất lực trước quy luật bất thành văn của xã hội.