Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam phong kiến, nơi người phụ nữ phải gánh vác nhiều gánh nặng, vừa lo việc nội trợ, vừa phải tham gia lao động sản xuất để mưu sinh. Thời xưa, canh giờ được tính theo "canh" và "tiếng", bốn giờ sáng thường là lúc trời còn tối, thậm chí là lúc nửa đêm về sáng, khi mọi người còn đang say giấc. Việc "cắp nón đi ra" vào giờ này cho thấy sự vất vả, tần tảo của người phụ nữ, có thể là đi làm đồng, đi chợ sớm, hoặc làm những công việc đòi hỏi phải dậy thật sớm. "Mặt chó không biết, mặt gà cũng không" là hình ảnh ẩn dụ cho sự tàn tạ, hốc hác vì lao động quá sức, thiếu ăn, thiếu ngủ. Gương mặt phờ phạc, mất đi vẻ tươi tắn, thậm chí trở nên xấu xí, tiều tụy đến mức không còn nhận ra mình là ai (mặt chó - ý chỉ khuôn mặt nhăn nhó, khổ sở, bơ thờ) hay không còn ai nhận ra mình nữa (mặt gà - ý chỉ khuôn mặt nhợt nhạt, thiếu sức sống). Câu ca dao phản ánh thực tế nghiệt ngã, sự hy sinh thầm lặng và nỗi khổ của người phụ nữ trong một xã hội trọng nam khinh nữ, nơi họ ít có tiếng nói và quyền lợi.