Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao "Bồng bồng mà nấu với tôm, chồng chan vợ húp tối ôm sáng bồng" ra đời từ trong đời sống lao động và sinh hoạt thường nhật của người nông dân Việt Nam thời xưa. "Bồng bồng" là một loại rau mọc hoang hoặc được trồng phổ biến ở các vùng quê, dễ kiếm, dễ trồng, thường được dùng làm rau ăn kèm hoặc nấu canh. Việc dùng rau "bồng bồng" nấu với "tôm" (một loại thực phẩm phổ biến, dù là tôm đồng hay tôm biển đều là món ăn ngon) cho thấy một bữa ăn tuy không cao lương mỹ vị nhưng ấm áp, đủ đầy tình nghĩa. "Chồng chan vợ húp" là cách diễn đạt sinh động về sự chia sẻ, san sẻ. Chữ "chan" gợi hình ảnh nước canh sóng sánh, người chồng chan chan như muốn chia cho vợ. Chữ "húp" là hành động thưởng thức một cách ngon lành, cho thấy sự hòa hợp, vui vẻ khi cùng ăn. Cụm từ "tối ôm sáng bồng" thể hiện sự gắn bó, quấn quýt không rời. "Tối ôm" là hành động gần gũi, yêu thương trong đêm, "sáng bồng" là buổi sáng thức dậy vẫn còn hơi ấm, sự quấn quýt. Tất cả những hình ảnh này đều gắn liền với nền văn minh lúa nước, nơi con người sống quây quần, tình nghĩa, coi trọng sự sẻ chia, đồng lòng trong lao động và cuộc sống gia đình. Nó phản ánh tư tưởng "chồng", "vợ" là của nhau, cùng nhau vun đắp hạnh phúc gia đình, cùng hưởng thụ những gì mình làm ra, dù là giản dị nhất.