Trời hỡi trời! Sao dời vật đổi

Nên chi cỏ héo hoa sầu!

Kể từ ngày nương tựa lều tranh

Công ơn mẹ kể không xiết kể!

Tuần cay đắng chín trăng có lẻ

Chữ sinh thành nghĩa mẹ tày non

Bên ướt mẹ nằm bên ráo phần con.

Mẹ nuôi con vuông tròn khôn lớn

Cho con xin đền miếng ngọt mùi ngon …

— Văn học dân gian Việt Nam
Đoạn trích "Trời hỡi trời! Sao dời vật đổi" là một bài ca dao thể hiện sâu sắc lòng biết ơn và công lao to lớn của người mẹ đối với con cái. Bài ca dao này mang đậm nét tâm tư tình cảm của người Việt xưa.

Giải nghĩa câu tục ngữ

Nghĩa đen

Câu "Trời hỡi trời! Sao dời vật đổi" diễn tả sự thay đổi, biến thiên của cuộc đời, cảnh vật. "Cỏ héo hoa sầu" là hình ảnh ẩn dụ cho nỗi buồn, sự xót xa khi hoàn cảnh khó khăn, thay đổi. "Bên ướt mẹ nằm bên ráo phần con" là hình ảnh chân thực về sự hy sinh thầm lặng của người mẹ.

Nghĩa bóng

Bài ca dao ca ngợi công lao trời biển của người mẹ, ví tình mẹ như non cao, biển cả. Nó nhắc nhở con cái về bổn phận, đạo lý làm con, phải biết ghi nhớ và đền đáp công ơn sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ, dù là nhỏ nhất.

Nguồn gốc và Xuất xứ

Bài ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, nơi mà cuộc sống của người nông dân thường xuyên gặp nhiều khó khăn, vất vả, phụ thuộc nhiều vào thiên nhiên. "Trời hỡi trời! Sao dời vật đổi" phản ánh thực tế cuộc sống vốn đầy biến động, có lúc thuận hòa, có lúc lại gặp thiên tai, mất mùa, đói kém khiến "cỏ héo hoa sầu". Trong hoàn cảnh đó, tình yêu thương và sự hy sinh của người mẹ càng trở nên quý giá và thiêng liêng. Hình ảnh "tuần cay đắng chín trăng có lẻ" cho thấy sự vất vả, gian truân mà người mẹ phải trải qua để nuôi con khôn lớn, "bên ướt mẹ nằm bên ráo phần con" là minh chứng sống động cho sự hy sinh ấy. "Nghĩa mẹ tày non" cho thấy cách người xưa dùng hình ảnh thiên nhiên hùng vĩ để ví von công ơn trời biển của mẹ. Bài ca dao có thể ra đời từ những bà mẹ nông dân, những người phụ nữ đảm đang, tần tảo nuôi con trong những giai đoạn lịch sử đầy biến động của dân tộc.

Ví dụ sử dụng thực tế

Ví dụ 1
"Khi nghe con cái nói lời bất hiếu, người mẹ già thở dài: "Trời hỡi trời! Sao dời vật đổi, nên chi cỏ héo hoa sầu!" rồi quay đi."
Phân tích: Trong tình huống này, người mẹ dùng câu ca dao để bày tỏ sự buồn bã, thất vọng trước hành động của con. Bà ví sự thay đổi lòng người như sự biến đổi của trời đất, khiến lòng bà đau khổ như hoa héo, cỏ úa.

Kết luận

Đây là một tác phẩm ca dao tiêu biểu, giàu giá trị nhân văn, thể hiện nét đẹp truyền thống "uống nước nhớ nguồn" của dân tộc Việt Nam. Bài ca dao là lời nhắc nhở sâu sắc về lòng hiếu thảo và công ơn trời biển của người mẹ.

Bài viết liên quan