Nguồn gốc và Xuất xứ
Đoạn ca dao này thuộc thể loại "Ca dao dân ca", một loại hình văn học dân gian phổ biến ở Việt Nam, thường gắn liền với đời sống lao động và sinh hoạt của người dân. Xuất xứ cụ thể của bài ca dao này có thể bắt nguồn từ phong tục hôn nhân và tình yêu của người Việt xưa. Trong xã hội phong kiến, việc trai gái chưa kết hôn chưa được phép tự do đi lại, gặp gỡ. Họ thường phải chờ đợi, hẹn hò trong bí mật. Đêm khuya là thời điểm lý tưởng để các cặp đôi có thể gặp nhau hoặc thể hiện nỗi nhớ mong. Hình ảnh "ngọn đèn loan" gợi lên không gian riêng tư, có thể là phòng của người con gái, nơi cô thắp đèn để làm việc hoặc chờ đợi. "Thục nữ" là hình ảnh chỉ người con gái hiền thục, đoan trang. Việc thức trắng đêm "chờ người" thể hiện sự đợi mong mãnh liệt, đồng thời cũng là minh chứng cho sự thủy chung. Các canh giờ được miêu tả lần lượt cho thấy sự trôi chảy của thời gian và nỗi lòng càng thêm khắc khoải. Những hình ảnh như "sao dời", "cờ phất, trống rung", "hạc đậu" vừa có tác dụng điểm xuyết cho không gian đêm khuya, vừa có thể ẩn dụ cho những biến động, thử thách trong cuộc sống mà người con gái gạt bỏ để giữ vững tình cảm của mình. Nỗi nhớ "người thương" cứ đeo đẳng đến tận canh năm, mong trời mau sáng để được gặp mặt, thể hiện tình yêu sâu sắc và bền chặt.