Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này thuộc thể loại "Ca dao dân ca" và có lẽ đã ra đời từ rất lâu trong đời sống lao động và sinh hoạt của người nông dân Việt Nam xưa. Đàn cò, hay đàn nhị, là một nhạc cụ truyền thống gắn bó mật thiết với đời sống văn hóa, tinh thần của người Việt, thường được cất lên trong những dịp lễ hội, sinh hoạt cộng đồng, hay đơn giản là để giải trí sau những giờ lao động vất vả. Việc "đứt dây" đàn không chỉ là một sự cố kỹ thuật thông thường mà còn mang tính biểu tượng cao. Nó có thể xuất phát từ điều kiện vật chất còn hạn chế, dây đàn làm từ các chất liệu tự nhiên như tơ, ruột động vật, dễ bị ảnh hưởng bởi thời tiết, độ ẩm, hoặc do quá trình sử dụng lâu ngày. Một khi dây đàn bị đứt, âm nhạc đang du dương sẽ đột ngột ngưng lại, tạo ra cảm giác hụt hẫng, ngỡ ngàng, thậm chí là bối rối cho người chơi lẫn người nghe. "Ứ hự" là từ tượng thanh, diễn tả âm thanh ngắt quãng, nghẹn lại, không còn trôi chảy. "Quên hò xự xang" cho thấy sự bối rối đến mức quên mất những kiến thức, kỹ năng cơ bản nhất của việc chơi đàn. Hoàn cảnh ra đời của câu ca dao này có thể gắn liền với những buổi hát xướng, những canh hát chèo, hát tuồng hay đơn giản là những cuộc thư giãn giữa làng quê, nơi tiếng đàn cò là một phần không thể thiếu. Sự cố bất ngờ này được dân gian ghi lại và khái quát hóa thành một hình ảnh ẩn dụ cho những khó khăn, trắc trở trong cuộc sống mà con người thường gặp phải, từ đó rút ra bài học kinh nghiệm.