Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là ở các vùng nông thôn, nơi đời sống của người dân phụ thuộc chủ yếu vào nông nghiệp và các nghề thủ công truyền thống. Mía là một loại cây trồng mang lại giá trị kinh tế, có thể dùng để ăn, làm đường, làm mật, mang lại thu nhập cho người nông dân. Khi hết vụ mía, tức là nguồn thu nhập chính đã cạn kiệt. Cây che (một loại cây thân gỗ có thể dùng làm củi, vật liệu xây dựng hoặc làm đồ thủ công) vào mùa hạ thường héo tàn, cũng không còn giá trị sử dụng. Hình ảnh 've thợ đường' (loài ve sầu thường sinh sống trên các thân cây, trong đó có cây che) tượng trưng cho những sinh vật nhỏ bé, cũng tìm kế sinh nhai. Khi cả nguồn sống chính (mía) lẫn nguồn phụ (che) đều cạn kiệt, ngay cả những sinh vật nhỏ bé như ve cũng trở nên bơ vơ, 'lên xuống' một cách vô nghĩa. Câu ca phản ánh chân thực cuộc sống bấp bênh, quanh năm lam lũ, thiếu thốn của người nông dân, những người luôn phải đối mặt với sự khắc nghiệt của thiên nhiên và điều kiện kinh tế khó khăn thời xưa.