Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam phong kiến, nơi mà quan niệm "trọng nam khinh nữ" và "tam tòng tứ đức" ăn sâu vào nếp sống. Người phụ nữ chịu nhiều ràng buộc, đặc biệt là về sự thủy chung. Trong cuộc sống nông nghiệp, người đàn ông thường phải đi làm ăn xa, hoặc lao động vất vả ngoài đồng, trong khi người phụ nữ ở nhà chăm sóc gia đình. Sự xa cách, hoặc đơn giản là những quy định xã hội hà khắc về đạo đức, có thể dẫn đến những lo lắng, nghi ngờ. Hành động "dắt vợ vô rừng" có thể hiểu là hành động mang tính răn đe cá nhân, riêng tư trong gia đình, không muốn người ngoài biết. Việc "bẻ roi đánh vợ" là một hình thức trừng phạt, giáo huấn mang tính vũ lực, phổ biến trong quan niệm giáo dục gia đình xưa, nhằm giữ gìn "nề nếp", "gia phong". Tuy nhiên, hành động này cũng có thể là sự phóng đại của dân gian để nói lên nỗi lòng của người chồng, sự bất an và mong muốn người vợ luôn giữ mình.