Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời từ trong đời sống lao động, sinh hoạt của người nông dân Việt Nam xưa, gắn liền với nền nông nghiệp lúa nước. Hình ảnh "chiều chiều" là khoảnh khắc quen thuộc khi người nông dân kết thúc một ngày làm việc vất vả trên đồng ruộng. "Ngong" là hành động của người phụ nữ ở nhà, vừa làm việc nội trợ, vừa mong ngóng chồng con đi làm về. "Cuốc cùn chộng rách" là minh chứng cho cuộc sống còn nhiều khó khăn, thiếu thốn, phải chắt chiu từng mảnh áo, chiếc quần. Việc người chồng "dong" (thong thả, đôi khi mang cả sự mệt mỏi) "ngược đồng" cho thấy sự vất vả, gian truân của công việc đồng áng, vốn đòi hỏi sức lực và sự kiên trì. Câu ca phản ánh chân thực cái đói, cái nghèo, cái khổ của người nông dân trong xã hội phong kiến, nơi mà lao động cực nhọc nhưng thu nhập lại bấp bênh, phụ thuộc vào thiên nhiên.