Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao "Chiều chiều ra đứng ngõ xuôi, Ngó không thấy mẹ, bùi ngùi nhớ thương" ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, khi mà cuộc sống nông nghiệp còn nhiều khó khăn, đòi hỏi con người phải bôn ba làm ăn xa xứ. Đặc biệt, vào những thập niên 1930 - 1940, tình hình kinh tế khó khăn, nạn đói diễn ra thường xuyên, nhiều người phải rời quê hương lên thành phố, lên đồn điền cao su hoặc đi làm ăn ở những vùng đất xa lạ để kiếm sống, mong gửi chút tiền về cho gia đình. Trong hoàn cảnh ấy, nỗi nhớ quê, nhớ nhà, nhớ cha mẹ trở nên day dứt, mãnh liệt. "Chiều chiều" gợi lên không gian và thời gian đặc trưng, là lúc lao động vất vả trong ngày đã tạm lắng, là lúc con người dễ chìm vào suy tư, hoài niệm. "Ngõ xuôi" là con đường quen thuộc dẫn vào làng, vào nhà, nơi mà người con luôn mong đợi bóng dáng mẹ mình xuất hiện. Hình ảnh người con đứng "ngó" không chỉ là hành động vật lý mà còn là biểu tượng cho khát vọng được đoàn tụ, được sự che chở, yêu thương của mẹ. Câu ca dao này phản ánh thực tiễn sinh hoạt của người Việt xưa, đề cao tình cảm gia đình, đặc biệt là tình mẫu tử, một giá trị văn hóa cốt lõi.