Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội phong kiến Việt Nam, nơi mà lễ giáo, Nho giáo có ảnh hưởng sâu sắc đến đời sống và tư tưởng của con người, đặc biệt là phụ nữ. Theo quan niệm "tam tòng tứ đức", người phụ nữ khi "xuất giá" (lấy chồng) thì "tòng phu" (theo chồng), nghĩa là mọi sự quy phục, đi theo người chồng và gia đình nhà chồng. Cha mẹ sinh con gái ra, nuôi nấng khôn lớn, nhưng khi con đi lấy chồng thì người con gái phải rời bỏ quê cha, mẹ để về nhà chồng. Điều này thể hiện sự khác biệt trong quan niệm về vai trò và trách nhiệm của con trai và con gái trong gia đình. Con trai được ở lại để nối dõi tông đường, thờ phụng tổ tiên, còn con gái thì về nhà chồng để sinh con đẻ cái, duy trì dòng họ bên nhà chồng. "Phải lẽ" ở đây vừa mang nghĩa là đúng với quy tắc, lễ giáo, vừa có chút ngụ ý về sự chấp nhận, đôi khi là miễn cưỡng trước thực tế nghiệt ngã này. "Bố mẹ quạnh hiu" là hình ảnh ẩn dụ cho sự cô đơn, thiếu vắng tiếng cười, sự chăm sóc của con cái khi đứa con gái đã đi xa.