Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này có nguồn gốc sâu xa từ đời sống lao động và tình cảm của người dân Việt Nam, đặc biệt là những vùng quê có sông ngòi chằng chịt hoặc các vùng dân tộc thiểu số thường sử dụng vật liệu tre, nứa để xây dựng cầu tạm qua sông, suối. Hình ảnh "cầu Quây" có thể ám chỉ một loại cầu tre, mây hoặc các vật liệu tự nhiên có tính mềm dẻo, dễ bị tác động bởi dòng nước hoặc gió mà "quay". Tuy nhiên, việc "cầu Quây thôi quây" là một trạng thái hoàn toàn phi logic, không thể xảy ra trong tự nhiên, bởi lẽ cầu, dù bằng vật liệu gì, khi đã được dựng lên thì sẽ đứng yên. Sự "quay" ở đây mang tính hình tượng cao, ám chỉ một sự biến đổi, lung lay, không vững chắc. Trong bối cảnh văn hóa Việt Nam xưa, lời thề thường gắn liền với những điều kiện khó khăn, bất khả thi để thể hiện sự chân thành tuyệt đối. Việc đặt lời thề vào một sự kiện "cầu Quây thôi quây" nhằm nhấn mạnh rằng chỉ khi nào một điều không tưởng xảy ra thì tình yêu mới chấm dứt, qua đó khẳng định sự chung thủy, son sắt của người nói. Nó phản ánh ước vọng về một tình yêu bền vững, vượt qua mọi thử thách của thời gian và hoàn cảnh, một giá trị đạo đức được trân trọng trong cộng đồng.