Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này bắt nguồn từ kho tàng ca dao dân ca Việt Nam, một thể loại văn học dân gian phản ánh đời sống, tâm tư, tình cảm của nhân dân lao động. Trong xã hội xưa, đặc biệt là trong các mối quan hệ tình yêu đôi lứa, hôn nhân, lời thề nguyền đóng vai trò vô cùng quan trọng. Nó không chỉ là sự cam kết cá nhân mà còn là sự chứng giám của cộng đồng, là sợi dây ràng buộc thiêng liêng. Để nhấn mạnh sự vững bền và chân thành của lời hứa, người xưa đã mượn những hình ảnh được cho là vĩnh cửu, khó có thể thay đổi nhất trong tự nhiên và trong quan niệm văn hóa: ngọc (biểu tượng của sự quý giá, bền vững), vàng (biểu tượng của sự trường tồn, không phai màu) và Biển Hồ (một vùng nước rộng lớn, tượng trưng cho sự bao la, vĩnh hằng). Việc lấy những biểu tượng này để nói về sự 'lấp cạn' hay 'phai tàn' nhằm mục đích cường điệu hóa mức độ không thể xảy ra, qua đó khẳng định tuyệt đối sự bất biến của lời thề. Đây là cách diễn đạt quen thuộc trong văn học dân gian, sử dụng phép khoa trương để tăng sức thuyết phục và cảm xúc.