Câu ca dao "Có đâu sen, ấu một bồn / Có đâu chanh, khế sánh phần lựu lê" là một lời than thở, một lời mỉa mai sâu cay trong kho tàng ca dao Việt Nam. Nó thể hiện sự bất công, tréo ngoe trong cuộc sống, nơi những điều không thể xảy ra lại tồn tại, còn lẽ thường tình thì lại bị đảo lộn.
Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội phong kiến Việt Nam, khi mà chế độ khoa cử và sự phân tầng xã hội tạo ra nhiều bất công. Trong một xã hội trọng sĩ diện, coi trọng địa vị và quyền lực, những người có tài đức thực sự đôi khi lại bị gạt ra ngoài lề, không có cơ hội thể hiện và được công nhận. Ngược lại, những kẻ xu nịnh, dựa dẫm vào quyền thế lại dễ dàng thăng tiến. Hình ảnh "sen, ấu" tượng trưng cho những thứ không thể cùng tồn tại hoặc khác biệt hoàn toàn về bản chất, "chanh, khế" là những loại quả quen thuộc, dân dã, còn "lựu lê" là những loại quả quý hiếm, cao sang, tượng trưng cho địa vị, danh vọng. Sự so sánh này phản ánh thực trạng xã hội nơi giá trị bị đảo lộn, người tài bị chèn ép, còn kẻ bất tài lại được trọng dụng. Nó là lời than thở của những người dân lao động, những nhà nho nghèo tài cao học rộng nhưng không gặp thời, không có cơ hội lập công danh, phải chứng kiến cảnh "kẻ khôn chê lúa luộc, người khờ đòi ăn lúa sống".