Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là ở những vùng nông thôn, nơi cuộc sống của người dân còn nhiều khó khăn, vất vả. 'Cơm hẩm' không chỉ là một món ăn qua ngày mà còn là biểu tượng cho sự tiết kiệm, cho hoàn cảnh nghèo khó. 'Muối vừng' là món ăn kèm phổ biến, rẻ tiền, càng tô đậm thêm nét khắc khổ. 'Kẻ Ngọ' là một cách gọi dân dã, có thể chỉ một vùng đất hoặc một tộc người nào đó, thường gắn liền với hình ảnh lam lũ, chân chất. 'Lấy vợ Kẻ Ngọ xin đừng chê đen' là lời nhắn nhủ, cầu xin, thể hiện mong muốn người bạn đời của mình, dù có vất vả, làn da có sạm đi vì nắng gió, thì vẫn được yêu thương, chấp nhận. Câu 'Một năm ba cái lụt liền' nói lên sự khắc nghiệt của thiên tai, sự bấp bênh của nền nông nghiệp phụ thuộc vào thời tiết, càng làm tăng thêm nỗi lo toan, nghèo khó. Lời than 'Còn gì má phấn răng đen hỡi người' là tiếng lòng ai oán, chất chứa sự tủi thân, mong manh của người phụ nữ khi đối diện với những điều kiện sống tồi tệ, mong có một tình yêu thương vô điều kiện.