Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là thời kỳ phong kiến, khi tư tưởng "trọng nam khinh nữ" và "tam tòng tứ đức" ăn sâu vào tiềm thức của mỗi người. Phụ nữ bị coi là "phái yếu", có bổn phận "công dung ngôn hạnh", "vâng lời cha mẹ, chồng, con". Họ chịu sự chi phối hoàn toàn của người đàn ông trong gia đình và xã hội. Nếu người con gái có lỗi lầm, người ta thường vin vào đó để đổ lỗi cho sự giáo dục của cha mẹ hoặc sự quản lý của chồng. Câu "con hư tại cha, vợ hư tại chồng" phản ánh quan niệm "cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy" và "chồng chúa, vợ tôi" một cách bi quan. Phần tiếp theo "con cuốc kêu khắc khoải mùa hè" là hình ảnh thiên nhiên quen thuộc, tiếng chim cuốc kêu vang vọng trong buổi trưa hè oi ả, gợi lên nỗi buồn, sự cô đơn, và sự bất lực. Nó như lời than thở cho thân phận người phụ nữ "làm thân con gái phải nghe lời chồng". Câu "sách có chữ phu xướng phụ tòng" càng củng cố thêm quan niệm "chồng nói vợ nghe", dù cho quan niệm này đã lỗi thời. Cuối cùng, câu "lấy em về thờ mẹ kính cha, thờ cha kính mẹ ấy là người ngoan" lại quay về ca ngợi phẩm chất tốt đẹp của người phụ nữ biết yêu thương, chăm sóc gia đình nhà chồng, thể hiện sự đối lập trong tư tưởng và quan niệm sống.