Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao "Công danh hai chữ tờ mờ" xuất phát từ thời kỳ phong kiến, khi mà con đường công danh chỉ dành cho một bộ phận nhỏ nhoi trong xã hội, thông qua con đường khoa cử đầy gian nan. Đa số dân nghèo, nông dân quanh năm lam lũ, quần quật làm lụng chỉ đủ ăn, làm sao có thể nghĩ đến việc thi cử, vào triều làm quan. Chữ "tờ mờ" ở đây vừa chỉ sự mờ mịt của con đường công danh xa vời, vừa ám chỉ sự nhọc nhằn, vất vả "khuya sớm" để lo cho cuộc sống. Cảnh "phụng thờ tổ tiên" là một nét đẹp truyền thống, là bổn phận thiêng liêng của người Việt. Tuy nhiên, với gánh nặng "công danh" (mà ở đây diễn tả sự bế tắc, không đạt được) và gánh nặng mưu sinh "hai chữ tờ mờ" (mờ mịt, khó khăn), người ta cảm thấy khó lòng chu toàn cả hai. Câu ca dao phản ánh chân thực thực trạng xã hội, tâm lý con người Việt Nam xưa, khi vừa phải gánh vác trách nhiệm với gia tộc, tổ tiên, vừa phải đối mặt với những bất công, khó khăn của cuộc đời.