Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam phong kiến, khi mà điều kiện kinh tế còn khó khăn, việc đi làm ăn xa, đặc biệt là vào các vùng đất xa xôi như Quảng (ám chỉ Quảng Nam, Quảng Ngãi, Quảng Bình...) là một thực tế phổ biến. Nam giới thường phải rời quê hương, tìm kế sinh nhai nơi đất khách, bỏ lại vợ con nơi quê nhà. Hoàn cảnh này dẫn đến những cuộc chia ly kéo dài, gây nên bao nỗi sầu muộn cho những người ở lại. Người phụ nữ Việt Nam xưa, ngoài việc chịu đựng nỗi nhớ nhung, còn phải gánh vác việc nhà, chăm sóc con cái, đối mặt với bao nỗi lo toan trong cuộc sống. Sự dậm chân xuống đất, kêu trời là biểu hiện cực đoan của sự bất lực, tuyệt vọng trước cảnh ngộ éo le, mong muốn được giải thoát khỏi nỗi khổ. Câu ca dao phản ánh chân thực cuộc sống của tầng lớp lao động nghèo, những người phụ nữ chịu nhiều thiệt thòi trong xã hội xưa.