Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này có nguồn gốc từ kho tàng ca dao dân ca Việt Nam, phản ánh rõ nét đời sống nông nghiệp lúa nước truyền thống. "Đất màu trồng đậu trồng ngô, đất lầy cấy lúa, đất khô làm vườn" là kinh nghiệm canh tác dân gian được đúc kết qua nhiều thế hệ. Người xưa rất am hiểu thổ nhưỡng, biết loại đất nào phù hợp với cây trồng nào để đạt năng suất cao nhất. Việc phân chia đất đai trồng trọt như vậy thể hiện sự gắn bó mật thiết giữa con người với đất đai và thiên nhiên. Phần sau "Ngày rồi em lại đi buôn, quanh năm no ấm, em buồn nỗi chi?" lại hé lộ một khía cạnh khác của đời sống. Phụ nữ Việt Nam xưa không chỉ gắn liền với ruộng đồng mà còn tham gia vào các hoạt động kinh tế khác như buôn bán nhỏ để cải thiện đời sống gia đình. "Đi buôn" tuy vất vả, "quanh năm" xa nhà nhưng đổi lại là sự "no ấm". Tuy nhiên, đằng sau sự no ấm đó lại là một nỗi buồn khó tả, có thể là sự cô đơn, tủi phận vì vất vả, hoặc những lo toan không thể chia sẻ cùng ai. Nó cho thấy dù kinh tế có đủ đầy thì những mong ước về hạnh phúc tinh thần, sự sẻ chia, thấu hiểu vẫn luôn hiện hữu.