Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này có khả năng ra đời vào khoảng cuối thế kỷ 19, đầu thế kỷ 20, khi Sài Gòn đang trên đà phát triển mạnh mẽ, trở thành trung tâm kinh tế, văn hóa của xứ Nam Kỳ và cả Đông Dương. Trong bối cảnh xã hội có sự giao thoa giữa cũ và mới, giữa truyền thống và hiện đại, có không ít người, đặc biệt là con cháu của các gia đình có địa vị hoặc có học thức (như "con cụ Đồ" - ám chỉ người có cha là thầy đồ, có học vấn), có xu hướng thể hiện mình, phô trương thanh thế. Tuy nhiên, "chuông" ở đây không chỉ là vật dụng để báo hiệu, mà còn là biểu tượng của sự phô trương ồn ào, vô duyên. Việc "đem chuông lên đánh Sài Gòn" gợi lên hình ảnh một hành động gây chú ý một cách không cần thiết, thậm chí là phiền nhiễu, trong một không gian đô thị vốn đã náo nhiệt. Câu ca dao này có thể xuất phát từ kinh nghiệm quan sát đời sống thực tế của người dân lao động, những người nhìn thấy và cảm nhận được sự lố lăng của những kẻ thích khoe mẽ, từ đó sáng tác nên để vừa giải trí, vừa răn dạy.