Nguồn gốc và Xuất xứ
Những câu ca dao này ra đời từ thực tiễn lao động sản xuất và đời sống sinh hoạt của người nông dân Việt Nam xưa, đặc biệt là những người phụ nữ phải thức khuya làm lụng. Trong xã hội cũ, nhiều gia đình nông dân sống trong cảnh nghèo khó, thiếu thốn. Phụ nữ thường phải làm nhiều việc, từ đồng áng đến việc nhà, chăm sóc con cái. "Đêm tàn canh" gợi lên hình ảnh đêm khuya khoắt, khi mọi người đã say giấc nồng thì người phụ nữ vẫn miệt mài bên ngọn đèn dầu leo lét để hoàn thành công việc dở dang, có thể là dệt vải, may vá, thêu thùa hay chuẩn bị nông cụ cho ngày làm việc mới. "Lụn dầu hao" là hình ảnh thực tế về ngọn đèn dầu, nguồn sáng duy nhất trong đêm, sắp cạn dầu, sắp tắt, biểu thị cho thời gian trôi đi chậm chạp, sự vất vả kéo dài và nỗi lo toan về cuộc sống. "Xúc tình cất tiếng hò rao" là biểu hiện của tâm trạng dồn nén, bức bối. Tiếng hò không chỉ là âm thanh xua tan đi sự tĩnh lặng, đơn điệu của đêm khuya, mà còn là cách để người lao động giải tỏa nỗi buồn, sự cô đơn, mệt mỏi, là lời tự sự, tự động viên mình vượt qua những khó khăn, nhọc nhằn, hướng về tương lai với niềm hy vọng mong manh.