Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là thời kỳ phong kiến, khi mà sự phân hóa giàu nghèo gay gắt. "Đông Đồ" và "Đoài Đồ" thường được hiểu là chỉ những vùng đất có điều kiện canh tác khác nhau hoặc sự phân chia về địa giới hành chính, địa vị xã hội. Vùng đất "Đông" có thể ám chỉ những nơi giàu có, sung túc hơn, còn "Đoài" có thể là những vùng đất nghèo khó, kém phát triển hơn. Tuy nhiên, cách diễn đạt "Đông Đồ là Đông Đồ Đoài" lại hàm ý sự tương đồng về hoàn cảnh khốn khó, chứ không phải sự đối lập đơn thuần. "Ăn cơm thì ít, ăn khoai thì nhiều" là một minh chứng rõ nét cho đời sống bần hàn của người nông dân. Lúa gạo (cơm) là lương thực chính, biểu tượng của sự no đủ, trong khi khoai là thức ăn độn, thường dành cho những lúc giáp hạt, thiếu thốn. Việc phải ăn khoai nhiều hơn cơm cho thấy tình trạng mất mùa triền miên, sưu cao thuế nặng, hoặc sự bóc lột của địa chủ, quan lại khiến người nông dân không đủ ăn. Câu ca dao này có thể xuất phát từ kinh nghiệm thực tế của người nông dân vùng Đồng bằng sông Hồng hoặc các vùng nông nghiệp khác, nơi mà điều kiện tự nhiên và xã hội đôi khi dẫn đến sự chênh lệch về đời sống. Nó là tiếng lòng, lời than vãn được lưu truyền qua nhiều thế hệ để bày tỏ sự bất mãn và khát vọng về một cuộc sống ấm no, đủ đầy hơn.