Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này phản ánh thực trạng kinh tế nông nghiệp và đời sống của người dân Việt Nam xưa, đặc biệt là ở những vùng đất có điều kiện tự nhiên khó khăn. Xứ Đoài (nay thuộc Hà Nội) từng là vùng đất nổi tiếng với nghề nông, nhưng cũng có những khu vực đất đai cằn cỗi, khí hậu thất thường, dẫn đến năng suất cây trồng bấp bênh. Lúa gạo là lương thực chính, mang lại no đủ, nhưng ở những nơi này, việc trồng lúa gặp nhiều trở ngại, phải dựa nhiều vào cây màu như ngô, khoai, sắn. Ngô, khoai tuy có thể trồng trên đất xấu, cho năng suất nhanh nhưng giá trị dinh dưỡng và hương vị không thể sánh bằng cơm. Do đó, câu ca dao ra đời như một lời than thân, oán trách mảnh đất "bạc màu", không mang lại cuộc sống sung túc, đủ đầy, mà chỉ có "cơm ăn thì ít" còn "ngô khoai thì nhiều", gợi lên sự vất vả, thiếu thốn triền miên.