Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội phong kiến Việt Nam, nơi vai trò của người phụ nữ, đặc biệt là người mẹ, thường xuyên bị xem nhẹ. Trong nhiều gia đình, sau khi cha mất, người mẹ góa thường phải gánh vác trách nhiệm nuôi dạy con cái một mình, đối mặt với nhiều khó khăn, thiệt thòi. Tuy nhiên, khi con cái trưởng thành, có thể họ lại trở nên vô tâm, quên đi công ơn sinh thành, dưỡng dục. Câu ca dao có thể xuất phát từ tiếng lòng của những người mẹ cảm thấy cô đơn, tủi phận khi về già, con cái đã có gia đình riêng và không còn dành nhiều thời gian, sự quan tâm cho mình. Nền văn minh lúa nước gắn liền với vai trò của gia đình, làng xã, nơi con trâu, con bò là tài sản quý giá. Việc "giết trâu, giết bò" là hành động thể hiện sự giàu có và lòng thành kính tối đa trong việc cúng giỗ tổ tiên, người thân. Việc ví von "không bằng mẹ sống, các con cho mẹ đi lấy chồng" cho thấy, đối với người mẹ, niềm hạnh phúc khi còn sống, được con cái yêu thương, chăm sóc, hay thậm chí là có một mái ấm mới (nếu mẹ tái hôn và tìm được hạnh phúc), còn quý giá hơn cả những lễ vật to lớn nhất sau khi bà đã mất. Nó cũng có thể ngầm ám chỉ việc người mẹ cảm thấy cô đơn, lẻ loi, mong muốn có người bầu bạn, hoặc ít nhất là sự quan tâm từ con cái để xua đi nỗi buồn tuổi già.