Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời từ đời sống thực tiễn của cư dân nông nghiệp lúa nước, đặc biệt là những vùng có nhiều sông ngòi, kênh rạch chằng chịt như miền Bắc đồng bằng sông Hồng hay miền Tây sông Hậu. Phong tục cưới hỏi xưa rất coi trọng hình thức và sự trang trọng. Việc đưa dâu là một nghi lễ quan trọng, thể hiện sự môn đăng hộ đối, sự hãnh diện của hai gia đình. "Sõng" và "ghe" là những phương tiện đi lại trên sông nước phổ biến, thường được trang trí lộng lẫy, sạch sẽ để phục vụ các dịp lễ, Tết, rước dâu. Ngược lại, "bè" là phương tiện thô sơ, chủ yếu dùng để chở vật liệu, hàng hóa nặng, hoặc đi lại vội vã. Bè thường làm bằng tre, gỗ, không có mui che, rất dễ bị ngấm nước, đặc biệt khi di chuyển trên sông. "Bà mai" hay bà mối là người có vai trò quan trọng, đại diện cho gia đình nhà trai đến nhà gái dạm hỏi, xin cưới. Bà mối thường là người lớn tuổi, có uy tín, trang phục chỉnh tề. Việc để bà mối bị ướt áo trong đám rước dâu sẽ bị xem là điềm gở, thiếu tôn trọng, làm mất mặt cả hai gia đình, ảnh hưởng đến sự may mắn của đôi uyên ương. Do đó, câu ca dao là lời khuyên chân thành, xuất phát từ kinh nghiệm dân gian về việc lựa chọn phương tiện phù hợp để đảm bảo sự thành công, tốt đẹp cho lễ cưới.