Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này bắt nguồn từ kinh nghiệm thực tiễn trong lao động sản xuất, đặc biệt là trong nghề mộc và các công việc đòi hỏi sử dụng công cụ. Xưa kia, người nông dân và thợ thủ công phụ thuộc rất nhiều vào công cụ lao động. Một cái đục tốt, bền bỉ là tài sản quý giá. Nếu đục bị cùn, người ta vẫn tìm cách mài lại, giữ chắc cán để tiếp tục sử dụng, bởi lẽ việc chế tạo một cái đục mới tốn nhiều công sức và nguyên liệu. Tuy nhiên, nếu cán đục bị gãy, dù lưỡi đục còn tốt đến mấy cũng trở nên vô dụng. Sự gãy đổ của cán tượng trưng cho sự mất mát, tan vỡ không thể phục hồi. Từ hình ảnh cụ thể đó, ông cha ta đã khái quát hóa thành bài học đạo lý sâu sắc, khuyên nhủ con người biết trân trọng những gì nền tảng, cốt lõi, bởi lẽ sự đổ vỡ của những yếu tố cơ bản này sẽ dẫn đến hậu quả nghiêm trọng, khó lòng vãn hồi.