Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội phong kiến xưa, khi mà phương tiện đi lại còn thô sơ, đường sá xa xôi, hiểm trở. Nhiều người con vì mưu sinh, lập nghiệp đã phải rời quê hương, lên thành thị hoặc đến những vùng đất xa lạ. Nỗi nhớ mẹ, nhớ quê hương da diết luôn thường trực, nhưng vì công việc, vì hoàn cảnh kinh tế, họ không thể về thăm thường xuyên. Mỗi lần định về thì lại gặp trở ngại, hoặc công việc cuốn đi, hoặc đường sá xa xôi, hoặc đơn giản là cái tâm lý "còn trẻ, còn khỏe, còn nhiều thời gian" khiến họ cứ "hẹn rày hẹn mai". Nền văn hóa trọng hiếu thảo của người Việt càng làm tăng thêm sự day dứt, dằn vặt trong lòng người con xa xứ mỗi khi nghĩ về mẹ. Nó phản ánh một thực tế nghiệt ngã của cuộc sống, nơi mà bổn phận và mưu sinh thường xuyên giằng xé.