Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là những tầng lớp lao động nghèo, nơi mà cuộc sống hôn nhân gia đình còn nhiều bất ổn. Việc người phụ nữ tái hôn, hoặc bị ép buộc phải bỏ con cái để đi theo chồng mới, không phải là hiếm. Cây tre là hình ảnh quen thuộc, gắn bó mật thiết với đời sống người Việt, từ vật liệu xây dựng, làm nông cụ đến đồ dùng sinh hoạt. Gốc tre già tượng trưng cho sự vững chãi, bền bỉ, là nguồn cội. Việc "đẽo ra cái mõ" từ gốc tre gợi lên sự biến đổi, đôi khi là mất mát, nhưng vẫn giữ được chức năng. Tuy nhiên, đặt trong ngữ cảnh tình mẫu tử, sự ví von này càng làm nổi bật nỗi đau khi người mẹ - "gốc rễ" - lại "bỏ con", một sự phản bội bản năng thiêng liêng nhất, khiến người con oán thán. Hoàn cảnh người con mất mẹ hoặc bị mẹ ghẻ lạnh khi mẹ đi bước nữa có thể là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến sự ra đời của câu ca dao này.