Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh kinh tế nông nghiệp lạc hậu, đời sống người nông dân Việt Nam vốn rất khó khăn, đặc biệt là vào những thời kỳ giáp hạt, đói kém. Khi đó, khoai, sắn, bàng và nhiều loại củ khác là lương thực chính để cứu đói, thay thế cho hạt lúa, hạt gạo vốn khan hiếm hoặc bị địa chủ, quan lại bóc lột nặng nề. Việc ăn "củ khoai ăn với củ bàng thế cơm" không chỉ là biểu hiện của sự nghèo đói mà còn phản ánh một tập quán sinh hoạt đặc trưng của người nông dân trong những năm tháng cơ cực. Họ phải dựa vào những sản vật sẵn có từ đất đai, dù là thứ tầm thường nhất, để tồn tại. Câu ca dao như một lời tự sự, một lời đối đáp mang tính chất sẻ chia trong tình yêu đôi lứa, bạn bè hoặc gia đình, những người cùng chung hoạn nạn. Nó gợi nhớ về những kỷ niệm đã qua, những gian khổ đã cùng nhau trải qua, qua đó bồi đắp thêm tình cảm gắn bó.