Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này phản ánh sâu sắc tâm trạng của người lao động Việt Nam trong thời kỳ phong kiến, khi mà cuộc sống của họ thường gắn liền với sự cơ cực, vất vả, và đôi khi là cả sự bất lực trước số phận. Trong bối cảnh xã hội xưa, nơi mà tầng lớp nông dân chiếm đa số, nhiều người phải đối mặt với cảnh nghèo đói, sưu cao thuế nặng, chiến tranh loạn lạc. Cuộc sống cứ thế trôi đi một cách nặng nề, thiếu thốn, không có nhiều hy vọng đổi đời. "Kiếp sống thừa" có thể là ám chỉ những con người sinh ra trong cảnh bần cùng, không có điều kiện để học hành, lập nghiệp, hay đơn giản chỉ là những cuộc đời kéo dài trong đau ốm, bệnh tật, trở thành gánh nặng cho gia đình và xã hội. Hình ảnh "gai mắt" và "chua lòng" gợi lên sự khó chịu, xót xa của những người chứng kiến, đồng thời cũng là sự tự ti, tủi hổ của chính người trong cuộc. Câu ca này ra đời từ thực tiễn sinh hoạt, lao động và cảm xúc của người dân quê, được lan truyền qua nhiều thế hệ như một lời than chung cho những kiếp đời gian truân, bất hạnh.