Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao "Khen ai khéo họa dư đồ" có khả năng ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam thời phong kiến, khi các đô thị bắt đầu hình thành và phát triển, đan xen giữa nét cổ kính và sự nhộn nhịp của đời sống. "Dư đồ" có thể hiểu là bức tranh phong cảnh còn sót lại, hoặc một vùng đất có cảnh quan đẹp đẽ, được ví như một bức họa. Hồ nước, miếu cổ, cầu đều là những hình ảnh quen thuộc trong kiến trúc và cảnh quan của các làng quê, thị tứ xưa. Sự xuất hiện của "ngựa xe muôn nẻo phố đông" cho thấy sự phát triển, giao thương của một đô thị. "Thanh lưu" chỉ dòng nước trong, êm đềm, mang lại sự thư thái. "Bức tranh thiên cổ" chỉ vẻ đẹp vượt thời gian, mang đậm dấu ấn lịch sử và văn hóa. "Hưng bá đồ vương chốn này" có thể ám chỉ đây là nơi từng có những bậc đế vương, những người có công khai phá, xây dựng, hoặc nơi có phong thủy tốt, tiềm ẩn sự hưng thịnh. Nó phản ánh ước vọng về một nơi an cư lạc nghiệp, nơi kết hợp hài hòa giữa con người, thiên nhiên và lịch sử.