Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội phong kiến Việt Nam, nơi mà thân phận người phụ nữ còn rất thấp kém. Hôn nhân chủ yếu dựa trên sự sắp đặt của gia đình, cha mẹ, ít có tiếng nói của người trong cuộc. Người phụ nữ sau khi đi lấy chồng thường phải tuân theo tam tòng tứ đức, sống phụ thuộc vào chồng và gia đình nhà chồng. Trong một số trường hợp, việc hôn nhân không hạnh phúc, người chồng vũ phu, gia trưởng là điều không hiếm. "Áo rách" tượng trưng cho sự nghèo khổ, túng thiếu, không có khả năng thay đổi. "Lâm chung" là khoảnh khắc cuối đời, khi mọi thứ dường như đã an bài. Sự đối lập giữa "áo rách" và "lâm chung" gợi lên cảm giác bi thương, bất lực. "Chồng dữ" là hiện thực phũ phàng mà người vợ phải đối mặt. "Biết hoàn cho ai" thể hiện sự cô đơn, không có điểm tựa, không ai có thể che chở hay giúp đỡ mình thoát khỏi cảnh khổ đau ấy. Câu ca phản ánh kinh nghiệm sống, sự thấu hiểu về những éo le, trắc trở trong cuộc đời mà người phụ nữ xưa thường phải trải qua.