Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này phản ánh một phần hiện thực xã hội Việt Nam thời phong kiến, khi mà sự phân cấp giai cấp và quyền lực thể hiện rõ nét. "Ông nghè" là danh xưng chỉ những người đỗ đạt cao, có địa vị trong xã hội, thường là quan lại hoặc những người có học vấn uyên bác. Việc "ăn cỗ" tượng trưng cho sự sung sướng, hưởng thụ mà những người này có được, có thể là do được dân làng cúng tế, hoặc do họ có dịp lễ hội. "Làng Vạc" có lẽ là nơi có mối liên hệ mật thiết với ông nghè này, hoặc là nơi mà ông nghè thường lui tới, do đó được hưởng thụ. Ngược lại, "Làng Vận, làng Chè" lại phải "kéo đá" cho "ông Đăng". "Ông Đăng" có thể là cùng một ông nghè đó, hoặc là một nhân vật có chức sắc khác. Hành động "kéo đá" mang tính hình tượng, ám chỉ sự phục vụ nặng nhọc, vất vả, thậm chí là bị bóc lột sức lao động một cách phi lý, không công bằng. Điều này cho thấy sự tương phản rõ rệt giữa cuộc sống nhàn hạ của kẻ có quyền và sự khổ cực của người dân lao động. Nó cũng có thể là sự phản ánh của những tập tục xưa, nơi dân làng phải đóng góp sức người, sức của để xây dựng nhà cửa, đình chùa cho quan lại, hoặc phục dịch các nghi lễ tôn giáo, quan hôn tang tế của họ.