Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời từ thực tiễn lao động và sinh hoạt của người dân Việt Nam xưa, đặc biệt là những gia đình có chồng làm nghề mộc. Nghề mộc là một nghề thủ công truyền thống, phổ biến ở nhiều làng quê, cung cấp các vật dụng thiết yếu cho đời sống. Tuy nhiên, công việc của người thợ mộc thường gắn liền với bụi bặm, vụn gỗ, phế phẩm như mạt cưa, vỏ bào. Trong bối cảnh kinh tế khó khăn, khi cái ăn cái mặc còn chưa đủ đầy, những phế phẩm này đôi khi được tận dụng làm chất đốt hoặc vật liệu lót chuồng. Câu ca dao phản ánh chân thực cuộc sống của người phụ nữ, người vợ, người mẹ trong gia đình người thợ mộc. Họ phải gánh vác việc nhà, chăm lo bếp núc, đôi khi phải xoay sở với những vật liệu sẵn có, dù là phế phẩm của nghề nghiệp. Việc ví von mạt cưa, vỏ bào "thơm hơn trầm" hay "nỏ hơn rơm" không phải là sự thật mà là cách nói giảm, nói tránh, là lời tự an ủi đầy xót xa, cho thấy sự thiếu thốn và vất vả mà họ phải trải qua.