Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, nơi người dân sống chủ yếu dựa vào nông nghiệp và luôn phải đối mặt với những tai ương thiên nhiên như lũ lụt. Lũ lụt không chỉ phá hoại mùa màng, tài sản mà còn cướp đi sinh mạng của nhiều người, để lại những đứa trẻ bơ vơ, mồ côi. "Lụt nguồn" là hình ảnh ẩn dụ cho những biến cố lớn lao, những mất mát đột ngột ập đến cuộc đời con người, cuốn trôi đi sự bình yên, hạnh phúc. "Trái lòn bon" có thể là một loại trái cây, một vật dụng quý giá hoặc một hình ảnh ẩn dụ khác cho những gì thân thương, gắn bó nhất bị mất đi. Việc người cha "thác" (mất) để lại con "mồ côi" là một nỗi đau lớn trong xã hội phong kiến, nơi vai trò trụ cột của người cha là vô cùng quan trọng. Câu ca dao còn dùng phép so sánh "mồ côi có kẻ trâu đôi, nhà rường" để làm nổi bật sự tủi cực, cô đơn của người con mồ côi thực sự, bởi lẽ "kẻ trâu đôi" và "nhà rường" là biểu tượng của sự sung túc, có người thân bên cạnh để nương tựa, chăm sóc.